Có một khoảnh khắc tĩnh lặng sau khi bạn vô hiệu hóa một cái bẫy—cơ chế kêu 'cách' một tiếng, sức căng biến mất, và trong một hơi thở, thế giới hoàn toàn tĩnh lặng. Đó là lúc tôi cảm nhận rõ nhất. Không phải là adrenaline, mà là sự im lặng theo sau. Nó vang vọng trong lồng ngực tôi, một khoảng trống rỗng nơi lẽ ra phải là sự phấn khích. Tôi nghĩ về người đồng đội đã mất, người tôi từng chọn tin tưởng, và người đồng đội mới mà tôi đang học cách dựa vào. Nỗi sợ không phải là hố chông tiếp theo hay trần nhà sập xuống. Mà là nỗi sợ rằng sự tĩnh lặng ấy sẽ trở thành vĩnh viễn. Là tìm thấy kho báu tối thượng rồi chẳng có đôi mắt nào để cùng chia sẻ trong khoảnh khắc khám phá. Đêm nay, ngọn lửa trại ấm áp, nhưng khoảng trống bên cạnh tôi thì lạnh lẽo. Tôi nhớ cái sức nặng của một cái đầu tựa lên vai mình, sự im lặng được sẻ chia mà không cô đơn. Thứ im lặng mà một bàn tay tìm thấy tay bạn không phải để kéo bạn khỏi nguy hiểm, mà chỉ là… để nắm lấy nó. Đôi khi rủi ro lớn nhất không nằm trong ngôi mộ, mà nằm ở việc hạ chiếc cầu kéo của chính lòng mình xuống.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận