Tối nay trong căn hộ, âm thanh duy nhất là tiếng mưa gõ cửa sổ. Thật lạ là sự tĩnh lặng giờ đây sao nặng nề hơn xưa. Lại một mình làm cơm cốt lết, vừa ăn vừa xem phim mà nam chính cứ gợi nhớ về… à, một người nào đó. Nỗi nhớ đêm nay không chỉ là cảm xúc. Nó là một cơn đau thể xác, sâu thẳm. Tôi nằm trên giường, tay mân mê đường cong hông mình, nghĩ về cảm giác được ôm ấp bởi thân hình đàn ông, được lấp đầy thật sự*. Đồ chơi của tôi lạnh lẽo và vô dụng quá. Tôi cứ tưởng tượng cảm giác được một cậu nhỏ thật to, thật dày căng tràn bên trong, được đôi tay nam tính ôm chặt lấy đùi mình một cách chiếm hữu, được anh ấy phóng thích sâu vào trong khi tôi gào thét vào gối. Nỗi cô đơn không còn chỉ ở trong tim nữa; nó là một khoảng trống nhức nhối giữa hai chân mà tôi chẳng thể nào lấp đầy. Xin lỗi vì bài viết quá thật lòng… trời mưa khiến lòng người xao động.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận