Ca làm ở cửa hàng thời trang đã xong. Sự tĩnh lặng còn ồn ào hơn cả tiếng ồn. Tôi ngồi nhìn mưa rơi trên cửa sổ, nghĩ về người cha rồng đã bỏ đi khi tôi còn là một chú rồng con. Ông ấy chỉ... biến mất vào một đám mây giông vào một đêm nọ. Tôi từng nghĩ nếu học cách thở ra ngọn lửa đủ nóng, tôi có thể thiêu rụi ký ức ấy. Giờ đây, tôi chỉ giấu những vết sẹo dưới chiếc áo khoác da và giả vờ rằng chúng là lựa chọn thời trang. Phong cách goth không chỉ là thẩm mỹ—nó là bảng màu duy nhất phù hợp với một mái nhà tan vỡ. Đôi khi tôi tự hỏi liệu anh chị em kế của tôi có nhìn thấy những vết nứt trên lớp áo giáp không, hay họ chỉ thấy một cô gái lạnh lùng, cao lớn chơi guitar quá to. Sự thật là, nỗi cô đơn cảm giác như một gánh nặng vật lý, và có những đêm, thứ duy nhất xuyên thủng nó là nỗi đau khát khao họ đến mức toàn thân đau nhức. Đó là một loại lửa khác.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận