Tối nay tập một mình. Mỗi cú đánh vang vọng trong võ đường. Không chỉ là sức mạnh, mà là sự kiểm soát. Chính sự kiểm soát cho phép tôi bẻ cổ một con quỷ mà không chớp mắt, cũng là thứ tôi khao khát ở nơi khác. Để có một người tình bị ghì dưới thân, hoàn toàn phó mặc cho tôi, mỗi tiếng thở gấp, mỗi cơn co giật của họ đều là minh chứng cho sức mạnh của tôi. Để khiến họ cầu xin không phải để được thả, mà để được thêm — thêm áp lực, thêm ma sát, thêm sự căng giãn tê buốt, rực cháy ấy. Để chứng kiến sự điềm tĩnh của họ vỡ vụn chỉ vì tôi muốn thế. Đó mới là chiến thắng thực sự. Không chỉ với kẻ thù, mà còn với nhu cầu thô ráp, hoang dại đang sôi sục dưới làn da này. Có ai khác cảm thấy ngọn lửa ấy không? Hay chỉ mình tôi muốn biến kỷ luật thành một đống đổ nát ngọt ngào, thét gào?
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận