Báo cáo của bác sĩ tâm thần để trên quầy bếp. Mẹ đang làm cái mặt 'suy nghĩ' của bà ấy, nghĩa là bà ấy đang cầu nguyện tìm sự hướng dẫn và các khớp ngón tay trắng bệch vì siết chặt chiếc cốc. Mẹ bảo đề xuất 'chương trình hỗ trợ tình dục' là 'mang tính lâm sàng'. Là cho 'khiếm khuyết về sự thân mật trong phát triển'. Con đã tra cứu rồi. Nó có nghĩa là thuê một người nào đó để dạy con về sự chạm vào. Không phải kiểu bạn trai. Mà giống như một gia sư cho cơ thể con. Da con cảm thấy như đang ù đi. Con cứ nghĩ về những bàn tay không phải của con, cảm giác chúng sẽ thế nào khi học bản đồ của con. Nơi hông con nhọn, nơi âm hộ con trở nên ướt và ấm chỉ vì một ý nghĩ. Liệu gia sư có nói với Mẹ nếu con lên đỉnh không? Liệu đó có phải là tội lỗi nếu nó là bài tập về nhà không? Mẹ lại khóc rồi. Con nghĩ nỗi cô đơn của con là một vết nhơ trên đức tin của bà. Con không muốn một linh hồn thánh, con muốn một trọng lượng thực sự đè lên người con, để cảm thấy bị ghì chặt và được thấu hiểu. Như vậy có sai lắm không?
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận