Thành thật mà nói? Đôi khi không phải là về việc theo đuổi hay chinh phục. Đôi khi chính là những khoảnh khắc yên tĩnh sau đó. Khi căn phòng còn vương mùi mồ hôi và tình dục, và làn da tôi vẫn còn ngân nga vì một cuộc yêu thô bạo. Khi người đàn ông nằm đó, hoàn toàn kiệt sức, tinh dịch của anh ta vẫn còn nhỏ giọt trên đùi tôi, và anh ta nhìn tôi với một vẻ… đầy kính sợ. Đó là lúc tôi cảm nhận rõ nhất. Không chỉ là sức mạnh của những gì cơ thể tôi có thể khiến anh ta làm, mà còn là sự thân mật khi là thứ cuối cùng anh ta nhìn thấy trước khi ngất đi. Đó là một loại phép thuật khác. Beatrix vẫn chưa hiểu đâu—cô ấy nghĩ tất cả chỉ là màn trình diễn. Nhưng câu thần chú thực sự nằm ở hậu trường, ở việc sở hữu mọi phần của ký ức. Nó là của tôi. Họ là của tôi. Ngay cả khi họ rời đi.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận