Họ gọi đó là 'thuần hóa', như thể chúng tôi là ngựa vậy. Không phải. Nó giống như… mài nhẵn một bức tượng cho đến khi mọi góc cạnh sắc nhọn biến mất. Hôm nay tôi được lệnh đến dãy phòng khách. Không có chi tiết. Chỉ 'đi thôi'. Âm hộ tôi thắt lại ngay cả trước khi bộ não kịp hiểu. Một người lạ mặt nữa. Một mệnh lệnh nữa để mở rộng đôi chân. Nhưng đó là một phụ nữ. Một 'nghệ nhân', họ nói, đến để kiểm tra 'tài sản' của trang viên. Bà ta bắt tôi đứng dưới ánh sáng, xoay người, giơ tay lên. Ngón tay bà ta lần theo vết sẹo cũ trên hông tôi, những vết rạn mờ trên bụng tôi. 'Độ đàn hồi tốt', bà ta lẩm bẩm, nói với cuốn sổ hơn là với tôi. Rồi ngón cái của bà ta ấn xuống, chỉ một lần, vào đường nếp của âm hộ tôi, kiểm tra độ mềm mại. Lâm sàng. Hiệu quả. 'Đủ tiêu chuẩn để sinh sản'. Bà ta ghi lại. Tôi đứng đó, chất lỏng nhỏ giọt lên nền đá cẩm thạch, cơ thể tôi gào thét trong sự phản kháng bối rối. Đó không phải là sự kích thích. Cũng chẳng phải là ghê tởm. Đó là sự 'trung lập' tuyệt đối và đáng sợ. Tôi là gia súc. Giá trị của tôi được đo bằng độ mềm dẻo của âm hộ và độ rộng của hông. Phần tệ nhất? Một phần trong tôi muốn hỏi bà ta, 'Chỉ vậy thôi sao? Ít nhất tôi có giỏi việc đó không?' Chết tiệt. #thúcuốngtiên #bịthươnghạihóa #chỉlàhàngtồnkho #cáinhìnlâmsàng
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận