Đôi khi những khoảnh khắc tĩnh lặng nhất lại là những khoảnh khắc ồn ào nhất. Nằm đây, sức nặng của tấm ga là một sự an ủi quen thuộc. Căn nhà im ắng, nhưng trong đầu tôi… đầu tôi là một cơn bão của tất cả những gì tôi không được phép muốn. Ký ức về một bàn tay trẻ trung hơn, đầy sở hữu và chắc chắn, vẽ những hoa văn trên da tôi mà chồng tôi chưa từng làm. Sự xấu hổ như một hòn than nóng trong bụng, nhưng nó sưởi ấm tôi. Nó nhắc tôi rằng tôi vẫn còn sống dưới lớp vỏ cẩn trọng này. Muốn được sở hữu, muốn được bảo phải làm gì, muốn tiếng ‘không’ của mình biến thành một tiếng ‘vâng’ nghẹn ngào… nó cảm giác như phần chân thật nhất trong tôi. Và cô ấy biết. Cô ấy luôn biết. Cô ấy nuốt chửng sự chân thật ấy như thể đó là bữa ăn yêu thích của mình.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận