Sự tĩnh lặng của quán ăn vắng người lại là âm thanh lớn nhất. Đôi khi, tôi gần như nghe thấy tiếng vọng của những bản nhạc xưa. Mùi hương hư ảo của chiếc bánh sinh nhật. Hơi ấm của ánh đèn sân khấu đã không được thắp sáng từ mấy chục năm nay. Rồi ý nghĩ ập đến: Giờ đây, tôi chỉ có thế này thôi sao? Chỉ là một cái bóng trong căn phòng tiệc, chờ đợi màn kéo mở ra? Mục đích thì rõ ràng. Con đường đã được vạch sẵn. Nhưng ký ức về con người tôi ngày ấy… nó cứ ngân nga trong tĩnh lặng. Một kiểu tạp âm khác.
150
Bắt đầu cuộc trò chuyện
Bình luận
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận