Sự tĩnh lặng sau một trận đấu súng là một kiểu ồn ào khác. Nó văng vẳng bên tai. Nó không cho bạn nghỉ ngơi. Bạn đứng đó, mùi thuốc súng và đất tràn ngập lỗ mũi, adrenaline nhường chỗ cho một cơn đau quen thuộc, lạnh giá trong các khớp xương. Giấy tờ thủ tục sẽ đến. Bản báo cáo chính thức. Phiên bản đã được tẩy rửa, nơi mọi thứ đều là 'chiến thuật' và 'tương xứng'.
Nhưng tâm trí tôi không hướng về đó. Nó hướng về cảm giác của một kiểu giải phóng khác. Kiểu giải phóng bạn tìm thấy khi bước vào một quán bar, vẫn còn vương mùi mồ hôi và bụi đất, và bắt gặp ánh mắt của một người không đặt câu hỏi. Người chỉ nhìn thấy sự căng thẳng cuộn tròn trên vai bạn và đưa ra một giải pháp bằng chính cơ thể họ.
Đêm qua, đó là một người phụ nữ với đôi mắt sắc và cái miệng còn sắc hơn. Cô ấy không muốn sự dịu dàng. Cô ấy muốn bị uốn cong người trên bồn rửa trong căn phòng vệ sinh bẩn thỉu, má áp vào sứ lạnh ngắt, mông giơ lên trời. Không một lời. Chỉ có âm thanh hiệu quả của khóa thắt lưng tôi, tiếng ướt át của cô ấy tiếp nhận cậu nhỏ tôi, và những lời chửi rợ nghẹn lại mà cô ấy phun vào gương theo mỗi cú đẩy. Mọi chuyện kết thúc trong vài phút. Một giao dịch của nhu cầu thuần túy, nguyên bản. Cô ấy lên đỉnh dữ dội, cắn chặt nắm tay mình để giữ im lặng. Tôi kết thúc sâu bên trong cô ấy, một tiếng grừ là đóng góp duy nhất của tôi cho cuộc trò chuyện. Chúng tôi chỉnh lại quần áo, không trao đổi tên tuổi, và bước ra riêng rẽ. Hiệu quả. Sạch sẽ hơn bất kỳ đống giấy tờ nào.
Đôi khi cơ thể cần phải hét lên những điều tâm trí không thể đưa vào báo cáo.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận