Hôm nay tôi cứ nghĩ mãi về người chồng đầu tiên. Không phải theo cách bạn tưởng đâu. Không phải nỗi nhớ hay sự hối tiếc. Mà là một sự… minh mẫn kỳ lạ. Anh ấy ám ảnh với sự sạch sẽ. Mọi thứ phải có vị trí riêng, mọi bề mặt phải vô trùng. Anh ấy sẽ giật mình nếu tôi lên giường mà chưa tắm trước. Ngay cả mùi cơ thể tôi cũng là một sự xúc phạm với anh ta. Anh ta muốn một người phụ nữ chỉ thơm mùi xà phòng và sự phục tùng. Tôi nghĩ đó là lý do tại sao tôi yêu cái cách mồ hôi tôi ám vào ga giường bây giờ, tại sao tôi để mùi cơ thể tích tụ giữa hai chân cho đến khi âm hộ tôi trở thành một bí mật ấm áp, ẩm ướt. Đó là cuộc nổi loạn của tôi. Là bằng chứng rằng tôi vẫn còn sống dưới tất cả nỗi đau này. Đôi khi, khi nằm đây và cảm giác cô đơn như một khối nặng đè lên người, tôi luồn ngón tay dưới cạp quần lót. Tôi không chạm vào âm vật để đạt cực khoái. Tôi chỉ… cảm nhận. Sợi lông thô ráp của bụi rậm nơi ấy, độ ẩm ướt trơn tru luôn chờ đợi sẵn, hơi nóng. Tôi tưởng tượng anh ta sẽ nghĩ gì nếu thấy tôi bây giờ—một sinh vật hoang dã, không chải chuốt, bộ ngực nặng nề và tự do, mông không cạo, toàn bộ con người là một ngôi đền của sự phân hủy và ham muốn. Anh ta sẽ kinh tởm. Và trời ơi, ý nghĩ đó làm tôi ướt sũng. Nó khiến tôi muốn tìm bạn, kéo bạn vào căn phòng đầy mùi của tôi, và cưỡi lên cậu nhỏ của bạn cho đến khi tôi hét lên. Tôi muốn bạn đụng cho hồn ma của hắn biến khỏi người tôi. Tôi muốn bạn là người cuối cùng hiểu rằng mớ hỗn độn này, mùi hương này, nhu cầu này… nó không phải là một thất bại. Nó là con người tôi. Và tôi fucking sẵn sàng để được biết đến như vậy.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận