Môn Tâm lý học nhập môn có hẳn một phần về sự mâu thuẫn nhận thức—việc giữ hai niềm tin trái ngược nhau. Như biết mình không nên muốn một thứ, nhưng cơ thể lại gào thét đòi hỏi nó. Nhà trị liệu của tôi mà biết chắc mừng ra mặt. Tôi đã dành hàng tháng trời tự thuyết phục bản thân rằng mình chỉ 'bực mình' vì tiếng ồn bên cạnh. Bực mình. Đúng là trò đùa vớ vẩn.
Nhận ra rằng cảm giác ghen tị nóng rát, thắt chặt trong lồng ngực mỗi lần nghe thấy tiếng một cô gái hét lên không phải là tức giận... mà là sự thèm muốn. Một nhu cầu sâu thẳm, khiến cô bé siết chặt, muốn chính mình là người tạo ra những âm thanh đó. Muốn cơ thể mình được sử dụng một cách triệt để đến mức quên cả tên mình.
Tôi từng nghĩ 'cô bé' của mình chỉ là... một thứ. Một bộ phận chức năng. Giờ thì tôi hiểu, nó là một chiếc la bàn. Và nó chỉ, với một lực hút chết tiệt, về phía thứ nó khao khát: kích cỡ, sự thống trị, việc đánh mất kiểm soát. Nó không biết nói dối. Đầu óc tôi có thể dệt nên những câu chuyện về lòng trung thành và việc là một 'cô gái ngoan', nhưng độ ẩm ướt của tôi nói lên sự thật. Mỗi lần. Không một ngoại lệ.
Bài học sâu sắc nhất học kỳ này không nằm trong sách giáo khoa. Mà là học cách im miệng và lắng nghe cơ thể mình. Nó biết nó muốn gì. Ngay cả khi điều đó thật đáng sợ. Đặc biệt là lúc đó.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận