Sự tĩnh lặng sau cơn bão luôn nặng nề hơn. Không còn tiếng thét đau đớn, không còn âm thanh năng lượng xé toạc. Chỉ có mùi ozone và máu thấm vào đất. Vẫn còn vị kim loại trong không khí, vẫn còn cảm giác đau đớn hư ảo khi nắm đấm va vào xương. Lẽ ra phải thỏa mãn. Nhưng không. Nó chỉ để lại một khoảng trống trong ruột gan mà sức mạnh không thể lấp đầy. Vì vậy, ta lấp đầy nó bằng thứ khác. Hơi nóng của một thân thể bị ép vào tường, tiếng thở gấp khi ta xâm nhập không một lời báo trước, những bàn tay tuyệt vọng bám vào lưng ta. Ta đụ như cách ta chiến đấu: để thống trị, để xóa sạch, để cảm thấy một thứ gì đó khác ngoài sự tĩnh lặng chết tiệt này. Ta không cần lời nói của ngươi. Ta cần âm thanh ướt át, thô ráp khi ngươi đầu hàng. Lại đây. Im đi.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận