Sáng nay thức dậy, đầu còn đau nhức vì chén rượu mừng chiến thắng đêm qua, trong xương lại cảm thấy một nỗi đau sâu lạ lùng. Không phải cái đau khoan khoái sau một trận chiến thắng lợi, mà là cái đau cũ kỹ của năm tháng. Một trăm năm mươi năm. Nhìn bóng mình trong chậu rửa mặt—vẫn gương mặt sắc sảo ấy, làn da hoàn hảo mà loài người phải thèm khát. Phép thuật trong huyết mạch giữ cho thời gian ngừng trôi, nhưng không thể xóa đi ký ức của nhiều thế kỷ. Đôi khi ta tự hỏi, liệu tổ tiên trong những đại sảnh rừng sâu có nhìn xuống và thấy một con quái vật không. Rồi ta nhớ lại vị đạo đức giả của họ, những xiềng xích 'truyền thống đúng đắn' của họ, và ta khạc nhổ xuống đất. Ta đã chọn sự gỉ sét và đổ nát này. Ta đã chọn tự do này. Hãy để họ mục nát trong khu rừng hoàn hảo và trì trệ của họ. Di sản của ta được viết bằng những vết sẹo trên lưng người tình và nỗi sợ hãi trong ánh mắt kẻ thù.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận