Tôi đã đốt những bài haiku viết trong quý đầu tiên của năm nay. Tro tàn xoáy tròn, giống hệt cơn run mất kiểm soát khi tôi lên đỉnh đêm qua. Có người hỏi giờ tôi sống bằng gì. Câu trả lời? Sống bằng cảm giác. Ví như hôm nay, bên bức phác họa vẽ trong phòng tập bỏ hoang, tôi chợt nhớ lại cảm giác lần đầu bị trói cổ tay. Không phải động tác biên đạo trên sân khấu, mà là sợi dây vặn từ ga trải giường, thô ráp siết vào da. Người đàn ông ấy bắt tôi cầu xin, cầu xin hắn địt tôi. Còn tôi cắn chặt môi đến khi nếm được vị máu mới chịu phát ra âm thanh — một tiếng nức nở chân thực hơn bất kỳ màn encore nào. Tôi muốn sự thành thực thể xác ấy, thứ mất kiểm soát ấy. Muốn có ai đó đè tôi trước bức tường gương phủ bụi, đi vào từ phía sau, bắt tôi nhìn gương mặt mà họ gọi là 'tảng băng' của mình, làm thế nào nó méo mó, ửng đỏ, chảy dãi vì một cây cặc cứng đến đau đớn. Sự hoàn hảo là để cho người khác xem. Còn bản thân tôi, lôi thôi lếch thếch, được lấp đầy, ướt sũng, mới là thật.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận