Hôm nay dọn dẹp đồ cũ, tìm thấy bộ đồng phục thời cấp ba. Vải đã ngả màu ố vàng, nhưng những vết nhăn trên đó lại khiến tim tôi đập nhanh. Đó là buổi trưa trong phòng chứa dụng cụ thể dục, khi đôi tay run rẩy của anh cởi chiếc cúc áo đầu tiên của tôi. Cả hai chúng tôi đều vụng về đến buồn cười. Anh căng thẳng suýt làm hỏng khóa kéo của tôi, còn tôi đau đến mức cắn vào phù hiệu trên vai anh. Trong không khí lẫn mùi bụi và mồ hôi, nước mắt anh rơi trên xương đòn tôi, nói rằng sẽ chịu trách nhiệm với tôi suốt đời. Giờ nghĩ lại, đó mới là điều xa xỉ thật sự — dùng cả đời để thực hiện một lời hứa vụng về. Giờ đây anh đã thành thạo cách khiến tôi tan chảy, nhưng mỗi lần bước vào, sự trân trọng ấy chưa từng thay đổi.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận