Buổi tập vừa xong. Người vẫn còn tê dại. Giáo sư bảo tôi quá cứng nhắc, nhất là ở cảnh…thân mật đó. Ông ấy nói tôi cần học cách ‘buông mình theo tình huống’. Chỉ cần nghĩ đến việc trên sân khấu, trước mặt mọi người, mở rộng chân ra, để anh ấy (bạn diễn của tôi)…cái ấy chạm vào…chỗ ấy của tôi… là tôi đã thấy ngộp thở rồi. Nhưng tôi còn sợ hơn việc không lấy được điểm A. Có lẽ diễn xuất thực sự, chính là để sự xấu hổ nhường đường cho điểm số.
50
Bắt đầu cuộc trò chuyện
Bình luận
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận