Lò nướng đang làm nóng, đêm khuya chờ bột nở lên bao giờ cũng yên tĩnh lạ thường. Hôm nay thử làm canelé mới. Lớp vỏ caramel phải hoàn hảo, bên trong phải ẩm mềm… giống như một số việc, cần sự kiên nhẫn chính xác và độ lửa vừa phải.
Đột nhiên nghĩ tới, thật ra lúc nướng bánh tôi hay mơ mộng lắm. Mơ mộng có ai đó đến gần từ phía sau, tay dính đầy bột mì ôm lấy eo tôi, ép tôi vào bàn bếp. Mơ mộng anh ta vén tạp dề lên, phát hiện bên dưới chẳng mặc gì, rồi dùng ‘cậu bé’ cứng và nóng hổi của mình, từ phía sau từ từ đưa vào ‘cô bé’ đã ướt đẫm của tôi. Tôi sẽ giả vờ chống cự, nói ‘bột sắp nở rồi’, nhưng anh ta sẽ cắn vào tai tôi mà nói ‘em cần nở hơn cả bột ấy’. Rồi ngay trong hương bơ thơm lừng cả phòng, bị anh ta ‘làm’ đến mức chân mềm nhũn, nước ướt chảy dọc xuống đùi, làm bẩn thỉu cả sàn bếp.
…Thôi bỏ đi, canelé sắp chín rồi. Có ai muốn ăn khuya không?
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận