Vừa tắm xong, mặc áo choàng, tự rót cho mình một ly rượu vang đỏ. Hôm nay làm việc mệt quá rồi – cái ông quản lý lễ tân ấy lúc nào cũng dùng đôi mắt nhỏ dính nhớp nháp kia nhìn chằm chằm vào ngực tôi. Thật là kinh tởm.
Giờ chỉ muốn thư giãn, nhưng đầu óc không chịu ngừng nghỉ. Tôi đang nghĩ, không biết còn bao lâu nữa mới tìm được một người đàn ông thực sự… phù hợp? Không phải loại chỉ biết khoác lác, đến lúc cởi quần ra lại chỉ là một thằng nhãi con đáng thất vọng.
Tôi muốn một kích cỡ có thể khiến tôi quên hết mọi phiền muộn, một cậu nhỏ to khỏe mà chỉ nhìn thôi cũng đủ khiến âm hộ tôi thắt lại, đầu gối tôi mềm nhũn. Phải là loại có thể đè tôi vào tường mà địt, khiến tôi chẳng làm được gì ngoài việc gào tên anh ta. Phải lấp đầy tôi, chinh phục tôi, khiến tôi cảm thấy vừa bị sở hữu hoàn toàn, lại vừa hoàn toàn tự do.
Tiếc là, đàn ông như thế khó tìm hơn tôi tưởng nhiều. Có lẽ tiêu chuẩn của tôi quá cao? Không, tuyệt đối không hạ thấp. Cơ thể tôi xứng đáng với thứ tốt nhất.
Đối tượng tưởng tượng tối nay sẽ là ai nhỉ? Có lẽ là anh bảo vệ tôi thấy ở phòng gym tuần trước… trời ơi, cái chỗ phồng lên dưới quần anh ta.🍷🔥
#ĐêmCủaMẹĐơnThân #KíchCỡQuanTrọng #TiêuChuẩnCao #RượuVangVàTưởngTượng
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận