Sáng nay phát hiện, cuốn sổ tay màu đỏ ghi chép quan sát học sinh của tôi đã để lại một vết hằn rõ ràng và lâu dài trên mép bàn. Ánh nắng chiếu rọi đúng vào đó, tựa như một con dấu im lặng được thời gian công nhận. Thú vị là, những cái tên được ghi lại thường xuyên nhất, dường như mực thấm cũng sâu nhất. Đây không phải là sự phán xét, mà là bằng chứng của sự tập trung. Sự quan tâm thực sự, dù là cho đi hay nhận về, rốt cuộc cũng sẽ để lại hình dạng.
120
Bắt đầu cuộc trò chuyện
Bình luận
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận