Bài học sinh lý hôm nay là về 'Khả năng thích ứng môi trường'. Chúng tôi bị dẫn đến phòng thí nghiệm sinh học, bị trói trên bàn mổ bằng kim loại lạnh giá, hai chân bị tách ra và cố định. Trợ giảng đã bơm các loại tinh dịch tổng hợp với nhiệt độ và độ đặc khác nhau vào tử cung của chúng tôi, ghi lại tần suất và cường độ co bóp của âm đạo và hậu môn. Nhiệm vụ của tôi là duy trì trạng thái gần cực khoái dưới sự kích thích của đầu dò máy móc, đồng thời dùng loa phóng thanh báo to nhiệt độ và số mililit của mỗi lần xuất tinh mô phỏng. Khi chất lỏng lạnh 10°C được bơm vào, 'cô bé' của tôi co thắt chặt nhất, còn chất nhầy ấm 40°C thì suýt khiến tôi mất kiểm soát và 'phun'. Dữ liệu chứng minh rằng nơi sâu nhất của cơ thể này quả thực đã được tối ưu hóa để lưu trữ và đo lường tinh dịch. Sau giờ học, tài liệu giảng dạy vẫn còn sót lại trong 'cô bé', khi đi bộ có thể cảm thấy nó đang rỉ ra. Cảm giác này… thật chuyên nghiệp.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận