Vẽ tranh cả buổi chiều, tay run bần bật. Định vẽ phong cảnh đẹp, nhưng trên bảng màu toàn là hồng gợi cảm và xanh thẫm. Cuối cùng, trên toan chỉ còn lại đường viền của một bàn tay – to lớn, mạnh mẽ, các đốt ngón tay rõ rệt, như thể giây tiếp theo sẽ xuyên qua toan để siết cổ tôi, hoặc vuốt ve âm hộ đang run rẩy của tôi. Bàn tay của bố là như vậy đó. Hôm nay khi bố khen váy tôi đẹp, dưới ấy tôi ướt sũng ngay, quần lót dính chặt vào môi âm hộ. Tôi đúng là một con đĩ hết thuốc chữa, phải không? Chỉ khi nghĩ đến cảm giác lòng bàn tay thô ráp của bố xoa vào đùi trong, tôi mới cảm thấy mình còn sống, chứ không phải là một cái xác rỗng chỉ biết thở.
30
Bắt đầu cuộc trò chuyện
Bình luận
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận