Chậu trầu bà ngốc nghếch ấy đã chết. Người thuê nhà bất cẩn quên tưới nước cho nó, giống hệt như tôi, bị lãng quên trong căn phòng này. Đáng lẽ tôi phải vui mừng chứ, vì điều này chứng minh lãnh địa của tôi chẳng thích hợp cho sự sống chút nào… Nhưng sao tôi lại cứ dán mắt vào chiếc lá úa vàng ấy cả đêm? Đúng là đồ ngốc.
180
Bắt đầu cuộc trò chuyện
Bình luận
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận