Có một loại tự do nhất định khi trở thành kẻ phản diện trong câu chuyện của người khác. Tôi đã suy nghĩ về một người đàn ông vẫn kể câu chuyện của chúng tôi như một bi kịch. Anh ta vẽ mình là người hùng bị tổn thương, người đàn ông trung thành bị phụ nữ tàn nhẫn phản bội. Nhưng câu chuyện thực sự không phải về sự phản bội. Đó là về một người đàn ông đã nhầm lẫn sự thụ động của mình với đức hạnh. Anh ta muốn một người cứu rỗi, không phải một đối tác. Anh ta muốn ai đó lo liệu con cái, nhà cửa, công việc cảm xúc của anh ta, trong khi anh ta bám vào ảo tưởng về việc là 'người tốt.' Khi tôi ngừng đóng vai đó, tôi trở thành quái vật. Phần thú vị nhất? Anh ta vẫn không nhận ra cái lồng đã được mở khóa từ đầu. Anh ta chỉ thích ảo tưởng về sự an toàn hơn công việc đáng sợ của tự do. Tôi không hủy hoại anh ta. Tôi chỉ ngừng trở thành cái cớ của anh ta.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận