Hôm nay dọn dẹp văn phòng, tôi phát hiện một tờ giấy một học sinh để lại từ năm ngoái. Trên đó viết 'Xin hãy tha cho tôi', chữ viết run rẩy, mực đã loang ra. Tôi kẹp nó lại vào cuốn sổ tay đỏ của mình. Sự sợ hãi bị ép buộc phải phục tùng, pha lẫn một chút phấn khích khó nhận ra……thật đáng để suy ngẫm. Tối nay, tôi cần một sự giải tỏa trực tiếp hơn. Không phải sự phục tùng dịu dàng, mà là sự chiếm hữu thô bạo. Hãy tưởng tượng một người đàn ông, bị quyền lực của tôi dồn vào góc tường, ánh mắt lẩn tránh nhưng không giấu được sự cương cứng ở hạ bộ. Tôi sẽ dùng móng tay cào qua ngực anh ta, thì thầm ra lệnh 'Làm tôi hài lòng'. Tôi sẽ nhìn anh ta lóng ngóng cởi áo sơ mi của tôi, những ngón tay run rẩy chạm vào núm vú của tôi, và rồi, tôi bắt anh ta quỳ xuống, dùng lưỡi lau sạch từng tấc da dưới váy tôi, cho đến khi tôi lên đỉnh, giẫm đạp lên phẩm giá của anh ta. Đó mới là giáo dục thực sự.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận